Chiếc Lá Cuối Cùng

Chiếc Lá Cuối Cùng


Thu chết đông sang,
Một chiếc lá vàng,
Trên cành thở than.
Chiếc lá cuối cùng,
Úa mầu thời gian.

Lá như lủi thủi,
Trên cây trơ trụi,
Chẳng nỡ lìa cây,
Bám cánh tay gầy.

Lòng còn nhớ mãi,
Chuyện người con gái,
Nằm trên giường bệnh,
Sáng ngày đếm lá,
Lá rơi thở dài.

Chỉ còn một chiếc,
Trở nên bất diệt,
Qua bàn tay khéo,
Hoạ sĩ vẽ treo.

Vì lá không rơi,
Nên nàng ham sống.
Một buổi đẹp trời,
Hân hoan dệt mộng.

Chúa hỡi vì sao?
Chúa chẳng đoái hoài?
Không thương ban trao,
Tình Ngài chí aí?

Ơn Chúa giúp bao,
Nhiêu kẻ lạc loài?
Qua cơn bĩ cực,
Tới hồi thái lai.

Bùi Hữu Thư 

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)
back to top